Cuộc thi gan dạ
Để tìm ra người gan dạ nhất Mỹ tổ chức 1 cuộc thi mang tính toàn cầu...qua nhiều lần thi cũng tới vòng chung kết gồm 3 nước: Việt Nam, Nhật và đội chủ nhà là Mỹ
Thể lệ cuộc thi: có môt con sông đầy đầy đầy... cá xấu mỗi nước cử ra một ứng cử viên đại diện cho nước mình bơi qua con sông dài hàng ngàn mét. Nước nào qua được bờ bên kia và bảo toàn thân xác thì chiến thắng (đương nhiên thí sinh nào không may khi bơi có thể bị cá xấu ăn tái).
Cuộc thi bắt đầu bằng 1 tiếng "đùng" vang lên.....không 1 thằng nào dám bước xuống...
1 thời gian sau..."đùng" lại 1 tiếng nữa vang lên nhưng.... có 1 người lao xuống BƠI VỚI TỐC ĐỘ CHÓNG MẶT KHIẾN LŨ CÁ XẤU PHẢI SỮNG XỜ khi anh ta đã sang bờ bên kia. Khi biết đó là ứng cử viên số 1 Việt Nam thì báo chí mới lật đật bay qua hỏi anh ta bí quyết và nhận được câu trả lời chân thành: "bà mẹ đứa nào xô tôi xuống"!
Buồn hơn
Trong quán rượu, anh thanh niên gặp một người bạn đang uống một mình:
- Trông anh buồn quá! Có chuyện gì thế?
- Mẹ tôi mất vào tháng sáu để lại cho tôi 3.000 đô la.
- Xin chia buồn cùng anh!
- Thế rồi vào tháng bảy, bố tôi lại chết và để lại 7.000 đô la.
- Trời đất! Chỉ trong có 2 tháng mà anh mất đi những người thân yêu nhất. Tôi hiểu vì sao anh lại buồn tới mức này.
- Chưa hết đâu anh ạ! Tháng tám vừa rồi, dì tôi lại chết và để lại cho tôi 10.000 đô la.
- Anh thật là người bất hạnh.
- Nhưng buồn hơn nữa là tháng này chả có ai chết cả.
Đỡ khổ hơn
Thầy bói xem chỉ tay một người đàn ông.
- Nửa đầu cuộc đời, ông khổ sở vì thiếu tiền, sau đó... sẽ đỡ hơn nhiều.
- Vì tôi sẽ kiếm ra tiền ư?
- Không, vì ông sẽ quen đi.
Tiếc quá
Nhiếp ảnh gia chụp hết pô này đến pô khác cảnh hoàng hôn trên sông. Chợt một em bé chạy đến hốt hoảng báo:
- Anh ơi, có người sắp chết đuối!
- Thế à, tiếc quá, hết mất phim rồi.
Biết viết nhưng không biết đọc
Người cai tù hỏi tù nhân Maritnez.
- Anh có biết đọc và viết không?
- Tôi biết viết nhưng không biết đọc.
- Hãy viết tên anh vào đây!
- Maritnez viết nguệch ngoạc vài chữ rất to rồi đưa cho người cai tù.
- Anh viết cái gì thế này?
- Tôi không biết. Tôi đã nói với anh là tôi không biết đọc mà.
Muỗi cũng khổ
Tới tuổi trưởng thành, chị em nhà muỗi nọ chia tay nhau mỗi kẻ một phương trời kiếm ăn. Sau một thời gian, chúng gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng rồi hàn huyên chuyện làm ăn.
- Muỗi em hỏi muỗi chị: Dạo này sao trông chị gầy xác xơ thế?
- Muỗi chị lắc đầu: Chán lắm em ạ! Vì lâu nay cặp vợ chồng nơi chị cư ngụ không... cãi nhau nữa.
- Việc họ cãi nhau thì liên quan gì đến chị? - Muỗi em ngạc nhiên.
- Muỗi chị giải thích: Sao em chậm hiểu thế! Họ mà cãi nhau, anh chồng bỏ ra ghế xa lông... ngủ thì chị mới có cơ hội "làm ăn" chứ!
- Muỗi em thương hại: Hay là chị ra công viên với em đi! Ở đó có nhiều cặp tình nhân ôm nhau chẳng biết trời đâu đất đâu nữa. Lúc đó chúng mình tha hồ "làm ăn"...
- Muỗi chị rụt vòi: Không dám đâu! Nghe nói ở đó lắm kẻ nghiện ngập lắm. Lỡ mình chích nhầm chúng rồi đâm ghiền lây, cứ phải tìm dân nghiện mà chích thì khổ cả một đời.
Đếm cũng được
Tại hồ bơi, người phục vụ niềm nở:
- Mời ông đeo chiếc mũ bơi này vào.
- Vớ vẩn, đầu tôi hói nhẵn thín, chỉ còn vài sợi tóc, muốn đếm còn được, cần gì mũ bảo vệ.
- Nhưng đeo mũ bơi, người ta sẽ không đếm được tóc của ông.
Vẫn cười
Một anh chàng bị tai nạn nghề nghiệp nên cụt mất một tay. Từ đó anh ngày nào cũng buồn bã chán đời.
Một anh đi trên đường và gặp một người bị cụt hết cả hai cánh tay nhưng vẻ mặt hết sức yêu đời và người này vừa đi vừa cười nắc nẻ.
Ngạc nhiên, anh đến gần và hỏi:
- Tôi mất hết một cánh tay và thấy vô cùng chán nản, anh mất mát nhiều hơn tôi mà sao anh có vẻ yêu đời quá vậy?
Người kia vừa cười vừa nói:
- Mày bắt dùm tao con kiến đang bò dưới nách coi heeee
Những bông hoa
Một nhà văn nổi tiếng nói:
- Phái nữ là những bông hoa. Cô gái trẻ là những bông hoa trong vườn mùa xuân. Người đàn bà độc thân là bông hoa trong bức tranh treo trên tường. Người đàn bà đã có chồng là bông hoa cắm trong lọ...
- Thế thì bà lão giống cái gì?
- Bà lão là bông hoa khô ép trong cuốn sách cũ - nhà văn đáp.
Thông cảm
- Vi: Tớ xin lỗi vì hôm qua gặp cậu mà không quay lại chào nhé
- Tùng: không sao vì tôi biết cậu xoay sở rất khó khăn mà!
- Vi: Gừ…ư