Bị oan
Nhân dịp nghỉ hè, Robert và Raymond cùng nhau đi leo núi. Khi họ đến nơi thì xảy ra một cơn bão, hai người đành tìm chỗ trú tại một biệt thự lớn. Chủ nhân ngôi nhà, một phụ nữ xinh đẹp, nói rằng họ chỉ có thể qua đêm trong nhà kho ngoài vườn, vì cô đang chịu tang chồng. Chín tháng sau, Robert gọi điện cho Raymond:
- Raymond này, anh có còn nhớ cái đêm mà chúng ta buộc phải ngủ trong nhà kho không?
- Nhớ, rồi sao?
- Anh có còn nhớ nữ chủ nhân xinh đẹp của tòa biệt thự lớn?
- Nhớ chứ...
- Anh có còn nhờ là đêm hôm đó, khi tôi đang ngủ thì anh lén đột nhập vào phòng cô ấy không?
- Nhớ... Raymond hạ giọng lo lắng.
- Để tránh tai tiếng, anh đã lấy tên và địa chỉ của tôi để tự giới thiệu với cô ấy?
- Có lẽ... mình nên xin lỗi cậu. Đầu dây bên kia ngập ngừng.
- Không, tôi phải cảm ơn anh, vì cô ấy vừa từ trần và để lại cho tôi tòa nhà cùng 10 triệu đôla!
- !!!
Trộm... cả mì gói
Sau khi cuỗm tiền của chủ nhà, tên trộm còn vơ luôn mấy gói mì tôm để... phòng khi đói lòng.
Cuối buổi thẩm vấn, vị thẩm phán dành nhiều thời gian làm rõ nguyên nhân trộm mì của bị cáo, làm những ai có mặt tại tòa không nhịn được cười:
- Bây giờ, bị cáo hãy thành khẩn trả lời cho tòa biết sao lại đi trộm cắp mì gói?
- Không… bị cáo chủ đích trộm tiền ấy chứ.
- Đã đành là vậy, nhưng hồ sơ ghi rõ rành rành đây. Ngoài trộm cắp tiền bị cáo còn lấy đi năm gói mì tôm của chủ nhà. Mì gói ở đâu có sẵn để trộm thế?
- À.. tại nơi bị cáo trộm là một cửa hàng tạp hóa, thưa tòa.
- Bị cáo trả lời vào câu hỏi đi, trộm tiền của chủ nhà là được rồi còn lấy thêm mấy gói mì tôm của người ta làm chi vậy?
- Thưa, do bị cáo sợ đi trộm về xong thì bị đói bụng nên mới làm vậy, ở nhà trọ của bị cáo không còn gì ăn cả tòa ạ…
Thử nước tiểu..
Hai bệnh nhân gặp nhau ngoài hành lang, một người thấy người kia bồn chồn lo lắng
Người này tò mò hỏi:
- Trông bác có vẻ lo lắng, chắc bác có bệnh tình gì trầm trọng lắm?
- Tôi đến đây để thử máu.- Chỉ có thế à? Không biết người ta sẽ làm gì khi thử máu hả bác?
- Muốn thử máu, họ sẽ cắt tay của… tôi. Trời ơi, mới nghĩ đến đã thấy rùng cả mình!
Nghe vậy, anh chàng kia mặt mày xám ngắt, cứ thọc tay vào túi quần, rồi run lên bần bật. Ông già hỏi:
- Anh trẻ làm sao thế? Sao khi không lại hoảng sợ lên thế?
- Tôi đến để thử… nước tiểu.
Chọn đúng đấy..
Hai thằng sinh viên một tên là Nghiêm sinh viên Bách khoa, một là Tỉnh sinh viên Học viện tài chính gặp nhau trên đường.
Nghiêm hỏi : Tỉnh mày lấy đâu ra cái xe đạp đẹp thế ?- À, bữa trước tao đang đi bộ trên đường thì tự nhiên có một con nhỏ học cùng trường phóng xe đạp này tới. Nó quăng xe xuống, cởi phăng hết đồ đạc trên người rồi nằm ệch xuống bãi cỏ và nói với tao : – Anh ơi, em cho anh tất cả những gì anh muốn. ….
-Nghêm nói: Mày chọn xe đạp là đúng đấy, đằng nào thì mày cũng ko mặc vừa quần áo của nó …
Dấu hiệu của bệnh điếc
- Thưa bác sĩ, xin ông cứu chồng tôi ngay. Anh ấy bị điếc.
- Lâu chưa?
- Mới hôm nay thôi ạ.
- Sao bà biết đích xác thế?
- Hôm nay, anh ấy đi cùng tôi vào cửa hàng bán quần áo. Khi cô bán hàng nói giá tiền, đáng lẽ mặt chồng tôi phải tái đi khiếp hãi, thế mà anh ấy vẫn tủm tỉm cười ngớ ngẩn trông tội tội là.
Thiên đường và địa ngục dành cho quản trị mạng
Sau khi chết, hồn của lập trình viên bay lên trời, thiên thần đón tiếp phán:
- Sinh thời anh không gây nhiều tội lỗi, ơn trên cho phép anh được chọn vào thiên đường hoặc địa ngục vi tính.
- Anh này bảo thiên sứ cho xem thiên đường. Đó là một trung tâm vi tính hiện đại, toàn những máy đời mới nhất, hiện đại nhất, multimedia không chê vào đâu được, server thì khỏi bàn... nói chung đúng là thiên đường. Vị thánh tuyên bố: Nếu chọn thiên đường, anh sẽ là user ở đây.
- Anh chàng đã sướng mê đi rồi nhưng vẫn đề nghị thêm: Ngài hãy cho tôi xem địa ngục ra sao?
- Cũng chính là đây, chỉ có điều anh sẽ là người quản trị hệ thống.
Ăn trộm của kẻ cướp
Đêm khuya, hai tên trộm lẻn vào cửa hàng thời trang, ra tay vơ vét. Chợt một tên kêu lên:
- Này, nhìn kìa!
- Gì thế? - Tên kia giật mình, tưởng cảnh sát đến.
- Dã man quá, cái áo xấu thế này mà chúng nó dám đề giá 3 triệu. Cướp của bọn này là đáng lắm!
Bói chính xác
Một chàng cao bồi lần đầu tiên đến New York và nhìn thấy chiếc máy xem bói, trông nó giống như một tủ điện thoại công cộng. Anh ta vào cabin và thả đồng xu, máy in ra tờ giấy như sau:
- Anh tên là John Bill, cao 1,85 m và cân nặng 105 kg. Anh 23 tuổi và chuẩn bị đi chuyến tàu 8h30. Anh sắp có hạn lớn!
- Anh chàng nọ còn đang kinh ngạc thì một người đàn ông da đỏ bước đến, ông ta cũng cả quyết rằng trò này không thể tin được. Hai vị khách thử trao đổi mũ và quần áo cho nhau để lừa cái máy. John Bill lại đặt một đồng xu và đứng vào cabin, tờ giấy được in ra như sau:
- Anh vẫn là John Bill, cao 1,85 m, nặng 105 kg và 23 tuổi, nhưng hiện nay anh đã:
- Lỡ chuyến tàu 8h30.
- Bị mất bộ quần áo cùng ví tiền và khẩu súng rulô.
- Bị lây bệnh ghẻ của hắn.
Luật sư trung thực
Một nữ chuyên gia tư vấn bắt đầu tách ra thành lập doanh nghiệp riêng. Là một phụ nữ tỉnh táo và cần mẫn, chẳng mấy chốc bà đã làm doanh nghiệp của mình phát triển đến mức cần tuyển thêm một số luật sư để làm nhân viên tư vấn.
Bà bắt đầu phỏng vấn ứng viên đầu tiên:
- Tôi chắc rằng anh cũng hiểu, trong một môi trường làm việc như thế này, sự chính trực của mỗi cá nhân là cực kỳ quan trọng. Hãy cho tôi biết, anh có phải một luật sư trung thực không?
- Trung thực? - Ứng viên thốt lên. - Hãy để tôi kể cho bà nghe một câu chuyện để chứng minh điều đó. Tôi trung thực đến mức cha tôi cho tôi vay 15 nghìn đôla để theo học trường luật và tôi đã trả sòng phẳng đến từng xu khi tôi tham gia tranh tụng vụ kiện đầu tiên.
- Ấn tượng đấy… - Bà chủ tương lai nhận xét. - Còn vụ kiện đó là về cái gì vậy?
Viên luật sư lúng túng một giây rồi thừa nhận:
- Cha tôi kiện tôi để đòi lại tiền.
Gia phả
Gia đình Smith rất tự hào về truyền thống của gia đình họ. Tổ tiên của họ đã đến Mỹ từ rất lâu rồi. Gia đình họ từ đời này sang đời khác gồm nhiều Thượng nghị sĩ nổi tiếng và các nhà kinh doanh tài ba.
Vì thế họ quyết định làm một cuốn gia phả để lại cho con cháu đời sau. Họ mướn một tác giả nổi tiếng. Nhưng lại có vấn đề nảy sinh đó là trong dòng họ duy nhất có chú George, người đã bị kết án tử hình trên ghế điện.
Ông tác giả nối rằng ông ta có thể giải quyết êm thắm vấn đề này.
Khi cuốn sách được làm xong. Ở một đoạn trong đó có ghi: "Chú George đã giữ một ghế quan trọng hoạt động bằng điện trong một cơ quan chính phủ, nó gắn với ông bởi một mối liên kết chắc chắn và cái chết của ông đến như một cú sốc mạnh."!!!