Còn buồn hơn
Hai bà mẹ ngồi tâm sự:
- Tôi buồn quá chị ạ. Bốn đứa con gái lớn rồi chỉ kiếm được có mỗi một chàng rể.
- Tôi còn buồn hơn bà ấy chứ. Tôi chỉ có một đứa con gái mà có tới thằng rể thứ năm rồi.
Bấm chuông
3 người của 3 nước NV, Mỹ và Nhật tham gia cuộc thi nhịn đói trong phòng kín. Nếu đói quá không chịu nỗi nữa thì bâm chuông, sẽ có người mở cửa.
Ba ngày sau, Mỹ không chịu nỗi đã bấm chuông đòi ra. 1 tuần sau, Nhật cũng hết chịu nỗi phải bấm chuông nhưng VN vẫn chưa chịu ra.
Hai tuần sau, VN vẫn ngồi trong đó, mọi người bắt đầu lo sợ.
Một tháng sau, người ta mới mở cửa cho VN, may sao anh vẫn còn sống. Cánh nhà báo bu lại anh và hỏi bí quyết của anh, anh trả lời:
- Chúng nó nhốt tao vào cái phòng có cái chuông bị hư!
Ý chí kiên định
Một người ăn xin đến gần quý bà hơi "quá khổ", nhưng ăn mặc rất sang trọng. Hắn rên rỉ:
- Tôi đáng thương lắm! Mấy ngày đầu năm mới này tôi vẫn chưa ăn gì!
- Bà ta kêu lên: Trời ơi! Giá mà mấy ngày vừa qua, tôi có được ý chí như của anh.
Ai mua trăn
Trong lớp học, thầy Việt văn đang dạy đến thi sĩ Hàn Mạc Tử. Thầy đọc câu thơ: “Ai mua trăng, tôi bán trăng cho”.
Bỗng một bác nông dân chạy xồng xộc vào lớp hổn hển nói:
- Con trăn đâu, to hay nhỏ, tôi kiếm nó mua quá trời, giờ mới có thầy bán… Thầy bán bao nhiêu…?
Cả lớp, thầy lẫn trò ngơ ngác…
Không cần phải cắt…
Một anh chàng thấy khó chịu và đau đớn ở bộ phận sinh dục của mình. Anh tìm đến chuyên gia giỏi để chữa.
Sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia nọ nói:
- Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ và đấy là giải pháp tốt nhất, nhưng cũng tốn khá nhiều tiền. Anh nghĩ thầm: “Thật là một cú sốc quá sức tưởng tượng, làm sao mà chịu được khi chẳng còn gì vui thú để sống nốt quãng thời gian còn lại, thật là quá bất hạnh. Còn nước còn tát, chẳng nhẽ không còn vị bác sĩ giỏi nào khác chăng?”
Một tia hy vọng mong manh đủ để anh quyết định đi tìm vị chuyên gia khác. Vị bác sĩ cũng rất giỏi trong lĩnh vực anh quan tâm, sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia này cũng nói:
- Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ…
- Thật là lũ lang băm, lúc nào cũng tiền, cắt bỏ – Anh nghĩ quá thất vọng.
Trong lúc đó anh lại theo lời giới thiệu của một vị khác. Anh khó nhọc hai ngày mới tìm được một thầy thuốc nhỏ bé, có cặp kính dày cộp. Ông thầy thuốc cũng xem xét rất kỹ càng cho anh, sau đó ông lần dở những cuốn sách dày và lớn. Anh chờ đợi với sự lo lắng và niềm hy vọng cuối cùng. Sau hồi lâu, ông nhìn anh nói:
- Đúng là bọn bác sĩ hễ động đến là tiền, là tiền.
Anh tròn xoe mắt và tươi tỉnh hẳn lên:
- Thưa, chắc là vẫn hy vọng, không phải phẫu thuật cắt bỏ chứ?
- Không, không cần phẫu thuật nếu anh mua thuốc của tôi…
- Không, không cần phẫu thuật, không cần điều trị… – Anh ta cảm thấy mình như được sinh ra một lần thứ hai.
- Không, anh cứ về đi, không cần phẫu thuật, khỏi phải tốn tiền điều trị, chỉ trong vòng 7 đến 10 ngày nữa, cái kia của anh sẽ tự… rụng!
Vợ ngủ chưa
- Aloo anh à, em nhớ a quá. - Uhm a cũng nhớ e lắm. - Vợ anh đã ngủ chưa? - Vợ anh ngủ rồi, mình ra ngoài gặp nhau đi em. - Ok anh, vợ em cũng ngủ rồi.
Không có vấn đề gì…
Một gã đàn ông hỏi một cô gái xinh đẹp bán hàng tại quầy bách hoá.
- Em ơi, anh muốn mua cho bạn gái của anh một đôi gang tay, nhưng anh không nhớ cỡ tay, làm thế nào bây giờ? - Không có vấn đề gì. Tay em đây, anh cầm lấy và so đi, – nói đoạn cô gái bán hàng chìa bàn tay mình cho khách hàng xem.
Người khách hàng cầm tay cô gái một hồi lâu rồi lại nói:
- Anh còn muốn mua cho bạn gái của anh một cái nịt ngực và một chiếc quần lót… nhưng anh không nhớ cỡ có vấn đề gì không em..
Sợ nhất điều gì..
Trong đêm tân hôn, chồng âu yếm hỏi vợ:
- Lúc chưa lấy anh, em sợ điều gì nhất?
- Em… ngại quá!
- Đừng ngại, cứ nói đi em yêu!
- Em… em sợ… ế chồng!
Chồng hay vợ?
Sau khi nghe ông chồng kể một loạt các triệu chứng bệnh điên của bà vợ, bác sĩ thần kinh kê ra một đơn thuốc dài và dặn dò:
- Hãy đưa đơn thuốc này cho vợ ông, bà ấy sẽ giúp ông thực hiện nó.
- Ông chồng gầm lên: Vợ tôi sẽ không chịu đâu! Tôi sẽ tự tay mua thuốc và nhét chúng vào miệng bà ta!
- Hãy bình tĩnh, ông nên tránh bất kỳ động thái nào có thể dẫn đến stress...
- Khách lại xẵng giọng ngắt lời: Về chuyện ấy, ông nên khuyên vợ tôi thì hơn!
- Tôi dặn ông đấy, vì đó là đơn thuốc dành cho ông!
- !?
Bưu cục thó mất rồi
Ở bưu cục nọ, có một lá thư đề người nhận là Thượng đế, Thiên đường. Dĩ nhiên là không thể gửi nó đi, họ bèn mở ra xem, thư viết:
- "Gửi Thượng đế! Tôi là một bà lão tội nghiệp 80 tuổi. Suốt cả đời, tôi chẳng đòi hỏi gì. Nhưng hiện nay tôi đang rất cần 100 đôla. Xin Người hãy rủ lòng thương mà ban số tiền đó cho kẻ già này".
- Cả bưu cục mủi lòng, mỗi người quyên góp một ít tiền, được 90 đôla gửi cho bà cụ. Hôm sau, bà lão gửi thư khác, cũng cho Thượng đế. Lần này ông giám đốc gọi tất cả nhân viên tới để nghe đọc lời cảm ơn:
- "Thưa Thượng đế, tôi xin cảm ơn Ngài với tấm lòng sâu sắc. Nhưng tôi chỉ nhận được có 90 đôla, còn 10 đôla đã bị bọn bưu cục "thó" mất rồi!".