Phụ nữ rất hay mất tập trung
Hai tay thanh tra giao thông tán gẫu:
- Phụ nữ cầm lái rất hay mất tập trung!
- Còn phải nói! Hôm qua, tớ vượt một cô nàng chạy trên 80 km/h, thấy cô ả đang tô son môi qua gương chiếu hậu. Cảnh đó làm tớ giật mình đến nỗi suýt nữa đánh rơi máy cạo râu vào cốc cà phê!
5+1=?
Trong giờ số học, thầy giáo đã giảng thế nào là phép tính cộng. Sau khi giảng xong, thầy giáo đặt câu hỏi:
- Thêm 1 vào 5, sẽ là bao nhiêu?
- Học trò: im lặng.
- Thầy giáo nói tiếp: Thí dụ, tôi cho các em 5 con chim bồ câu, rồi sau đó thêm 1 con nữa. Các em sẽ có bao nhiêu bồ câu?
- Bảy!
- Thầy giáo ngạc hiên: Sao lại bảy? Tại sao?
- Cậu học sinh giải thích: Thưa thầy, ở nhà em đã có 1 con bồ câu rồi ạ!
Không ai học cả
Tý vừa khóc mếu máo vừa chạy về nhà, mách với bố:
- Thầy giáo trù đập con quá, bố ạ. Hôm nào thầy cũng gọi con lên trả bài. Thầy cố tình chọn những câu thật khó để con không trả lời được thì thầy phạt. Hôm nay con lại bị phạt cầm tai đứng ở cuối lớp.
- Bố Tý tức lắm. Hôm sau ông ta dẫn Tý, hầm hầm vào gặp thầy: Tôi nghe cháu nó nói thầy trù đập nó ghê lắm. Tại sao thầy lại đối xử với con tôi như vậy?
- Tôi trù đập con ông hồi nào đâu, nhưng ông xem, hôm nào tôi bảo nó lên bảng trả bài, nó cũng không trả lời được, kể cả câu hỏi dễ nhất.
- Tôi lại nghe cháu nó nói thầy toàn chọn câu khó thôi. Đâu, thầy cho tôi một ví dụ xem nào.
- Này nhé, hôm qua tôi hỏi nó tướng Trần Hưng Đạo chết hồi nào mà nó có trả lời được đâu.
- Bố Tý ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp: Thôi, thầy cũng thông cảm cho cháu. Gia đình tôi là gia đình làm ăn buôn bán, lâu lâu coi báo thì xem tin tức chứ ai đi đọc cáo phó làm gì.
Nhận ra một điều
Ông chồng nằm trên giường bệnh đã nhiều tháng, luôn được bà vợ chăm sóc rất tận tình. Một buổi sáng mở mắt ra, ông ta thều thào gọi: “Mình luôn ở bên tôi những lúc khó khăn. Khi tôi bị sa thải, có mình an ủi, khi tôi phá sản, mình giúp đỡ, khi tôi ngã từ trên tầng 2 xuống, mình cũng chăm lo, khi sức lực tôi kiệt quệ, mình vẫn vui vẻ... Và tôi nhận ra một điều...
- Bà vợ âu yếm hỏi: Gì thế mình?
- Chính mình đã đem lại cho tôi những điều xui xẻo.
Quyết định sớm cho kịp giờ đăng báo
Chàng thanh niên dáng vẻ buồn bã thất vọng, đứng trên thành cầu đăm đăm nhìn xuống dòng nước xoáy cuộn. Sau lưng anh ta, một phóng viên bồn chồn đi lại với chiếc máy ảnh trong tay. Cuối cùng, tay nhà báo sốt ruột xem đồng hồ rồi chạy lên nói với anh chàng chán đời kia:
- Này anh bạn, quyết định rồi thì nhảy sớm đi, chỉ còn có 3 phút nữa thôi đấy!
- Đối với tôi thời gian đâu có ý nghĩa gì?
- Nhưng chậm hơn thì anh sẽ không kịp lọt vào báo Tin tức buổi chiều đâu!
Cho voi ăn đậu
Người quản lí vườn thú hỏi ba đứa trẻ:
- NQL: Các cháu đang làm gì vậy?
- ĐT1: Cháu ném đậu cho voi ăn
- ĐT2: Cháu cũng cho voi ăn đậu
- NQL: Còn cháu tên gì vậy?
- ĐT3: Các bạn gọi cháu là hạt đậu
- NQL: Trời ??!??!
Căng thẳng
Bệnh nhân và bác sĩ trao đổi với nhau:
- Tôi thường căng thẳng và sợ hãi vào những kỳ thi lấy bằng lái xe.
- Không sao đâu, cuối cùng rồi ông cũng thi đậu thôi mà.
- Không, tôi là giám khảo.
Giữ lời..??
Tên cướp trấn lột một chiếc xe đò, ra lệnh: - Tất cả đàn bà phụ nữ tháo hết nữ trang ra nộp, nếu không sẽ bị làm nhục. Khi đến cuối xe, hắn thấy một bà già vẫn bình thản đeo nhẫn vòng, nhìn hắn sắc sảo rồi lên tiếng :
- Này, đã nói thì phải giữ lời đấy nhé!
Vẫn muốn lập kỷ lục
Một quán quân thể thao bị ốm, bác sĩ bảo:
- Anh sốt cao quá!
- Bao nhiêu thưa bác sĩ?
- 41 độ.
- Thế kỷ lục thế giới là bao nhiêu?
Đo tinh trùng
Một ông lão đi đến bệnh viện để bác sĩ đo số lượng tinh trùng. Bác sĩ đưa ông một cái chai nhỏ và dặn:
- Ông mang chai này về nhà và ngày mai trở lại với mẫu thử tinh dịch.
Ngày hôm sau, ông lão 85 tuổi trở lại với cái chai trống không. Ngạc nhiên, bác sĩ hỏi:
- Sau ông không mang mẫu thử đến đây?
Ông lão trả lời:
- Chuyện là như vậy nè bác sĩ. Đầu tiên, tôi thử bằng tay trái của mình, nhưng cũng ko được. Sau đó tôi lại dùng đến tay phải nhưng cũng ko khá hơn. Rồi tôi lại nhờ vợ tôi giúp đỡ. Bà ấy dùng tay phải lẫn tay trái cũng đều ko được gì. Đến nỗi bà ấy phải dùng miệng, nhưng mà ngay khi bà ấy gãy cả răng cũng ko có gì xảy ra. Thậm chí tôi còn nhờ bà hàng xóm kế bên sang giúp đỡ. Bà ấy cũng dùng cả hai tay, rồi đến kẹp giữa hai chân mà kết quả cũng vậy.
Bác sĩ ngạc nhiên:
- Ông nhờ cả hàng xóm nữa à?
- Uh, dù cho chúng tôi có cố gắng thế nào, tôi cũng ko mở được cái nút chai.