Một tấm lòng...
- Sống trên đời sống, cần có 1 tấm lòng,... Để làm gì?
- Để... đút thêm... để nhét thêm... (tham ăn vãi!...)
- Hả!!???
Mấy người?
Trên đường quốc lộ, hai gã thanh niên trên một chiếc xe máy đang phóng như điên chợt một anh cảnh sát giao thông chạy ra tuýt còi dừng xe. Một trong hai gã lên tiếng, giọng như nấc cụt:
- Dạ... Xin chào... hai đồng chí... cảnh sát!
- Mời... bốn đồng chí... thường dân xếp thành... hàng một...-Anh cảnh sát trả lời.
Cũng là một nạn nhân thôi
Anh chàng nọ là một ngư dân hay khoe tài. Trên tường nhà, anh ta treo đầy những bức ảnh có chú thích như:
- Cá kình, Thành bắt ở Mũi Né.
- Cá mập, Thành giết ở Hòn Re.
- Bạch tuộc, Thành săn ở......
- Sau ngày cưới, cô vợ anh ta treo thêm lên tường một tấm hình chồng với chú thích: Thành, cưới ở Phan Thiết.
Chịu đau giỏi
Đôi vợ chồng nọ đưa nhau đến gặp nha sĩ, người chồng tỏ ý rất vội:
- Càng đơn giản càng tốt, thưa bác sĩ. Không cần phải gây mê hay tiêm thuốc giảm đau gì hết. Ông cứ nhổ phắt cái răng sâu ra là được.
- Nha sĩ thán phục: Giá mà bệnh nhân nào cũng chịu đau giỏi như anh. Nào, chỉ cho tôi chiếc răng sâu!
- Lập tức, ông chồng quay sang vợ: Em yêu, cho bác sĩ xem cái răng sâu đi!
Chọn đúng đấy..
Hai thằng sinh viên một tên là Nghiêm sinh viên Bách khoa, một là Tỉnh sinh viên Học viện tài chính gặp nhau trên đường.
Nghiêm hỏi : Tỉnh mày lấy đâu ra cái xe đạp đẹp thế ?- À, bữa trước tao đang đi bộ trên đường thì tự nhiên có một con nhỏ học cùng trường phóng xe đạp này tới. Nó quăng xe xuống, cởi phăng hết đồ đạc trên người rồi nằm ệch xuống bãi cỏ và nói với tao : – Anh ơi, em cho anh tất cả những gì anh muốn. ….
-Nghêm nói: Mày chọn xe đạp là đúng đấy, đằng nào thì mày cũng ko mặc vừa quần áo của nó …
Không cần phải cắt…
Một anh chàng thấy khó chịu và đau đớn ở bộ phận sinh dục của mình. Anh tìm đến chuyên gia giỏi để chữa.
Sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia nọ nói:
- Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ và đấy là giải pháp tốt nhất, nhưng cũng tốn khá nhiều tiền. Anh nghĩ thầm: “Thật là một cú sốc quá sức tưởng tượng, làm sao mà chịu được khi chẳng còn gì vui thú để sống nốt quãng thời gian còn lại, thật là quá bất hạnh. Còn nước còn tát, chẳng nhẽ không còn vị bác sĩ giỏi nào khác chăng?”
Một tia hy vọng mong manh đủ để anh quyết định đi tìm vị chuyên gia khác. Vị bác sĩ cũng rất giỏi trong lĩnh vực anh quan tâm, sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia này cũng nói:
- Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ…
- Thật là lũ lang băm, lúc nào cũng tiền, cắt bỏ – Anh nghĩ quá thất vọng.
Trong lúc đó anh lại theo lời giới thiệu của một vị khác. Anh khó nhọc hai ngày mới tìm được một thầy thuốc nhỏ bé, có cặp kính dày cộp. Ông thầy thuốc cũng xem xét rất kỹ càng cho anh, sau đó ông lần dở những cuốn sách dày và lớn. Anh chờ đợi với sự lo lắng và niềm hy vọng cuối cùng. Sau hồi lâu, ông nhìn anh nói:
- Đúng là bọn bác sĩ hễ động đến là tiền, là tiền.
Anh tròn xoe mắt và tươi tỉnh hẳn lên:
- Thưa, chắc là vẫn hy vọng, không phải phẫu thuật cắt bỏ chứ?
- Không, không cần phẫu thuật nếu anh mua thuốc của tôi…
- Không, không cần phẫu thuật, không cần điều trị… – Anh ta cảm thấy mình như được sinh ra một lần thứ hai.
- Không, anh cứ về đi, không cần phẫu thuật, khỏi phải tốn tiền điều trị, chỉ trong vòng 7 đến 10 ngày nữa, cái kia của anh sẽ tự… rụng!
Vòng luẩn quẩn
Cô giáo gọi điện cho học sinh thông báo: "Ngày mai cô bận nên cho các em nghỉ học".
Cậu học sinh vui quá chạy đến nói với ông nội:
- Mai cháu được nghỉ học ông cho cháu đi công viên chơi nhé.
Người ông liền gọi điện cho cô thư ký của mình:
-Mai anh có việc bận, để hôm khác em nhé.
Cô thư ký liền gọi điện về nhà cho chồng của mình:
-Anh yêu mai công ty em hủy chuyến đi công tác rồi, ngày mai mình đi chơi nhé.
Người chồng của cô thư ký liền gọi điện cho cô giáo:
-Em yêu ơi mai vợ anh lại ở nhà mất rồi, em đừng đến nhé.
Thế là cô giáo lại gọi điện cho cậu học sinh mai lại đi học...
Xấu hổ…
Peter kể cho Tom nghe về bữa tiệc hôm trước mà anh ta đi dự với bạn gái của mình là Ann: “Hôm đó nàng mặc một chiếc áo không dây vô cùng kiều diễm. Nàng khiến cho cả bữa tiệc phải ngắm nhìn từ đầu tới cuối. Tớ cảm thấy vô cùng tự hào vì bạn gái mới quen cho đến khi nàng đứng dậy khỏi ghế ngồi để ra sàn nhảy với tớ. Một thằng cha căng chú kiết nào đó vô tình dẫm lên chiếc váy của nàng. Nó tụt xuống làm cả phòng quay lại nhìn..”
“Thế thì chắc nàng xấu hổ lắm nhỉ?”
“Tớ cũng chẳng biết nữa, lúc ấy làm gì có ai nhìn mặt đâu mà biết”
Sợ cười vì bị sưng..
Một anh thanh niên cứ đứng thập thò trước cửa phòng khám bác sỹ. ông bác sỹ thấy lạ mới đến bảo:
“Này anh, anh làm gì mà cứ thập thò mãi thế?”
“Cháu đến khám bệnh” – Anh thanh niên đáp khẽ.
“Ơ hay cái nhà anh này, đến khám bệnh thì vào trong chứ, đứng đây thì tôi khám làm sao được” – Bác sỹ bảo.
Anh thanh niên rụt rè bước vào trong.
“Thế anh bệnh gì? ” – bác sỹ hỏi
“Nhưng bác sỹ phải hứa không được cười thì cháu mới dám nói”
“Được rồi, tôi hứa” – bác sỹ trấn an.
Nói rồi anh thanh niên tụt quần xuống, ông bác sỹ sửng sốt vì 40 năm trong nghề ông chưa từng thấy cái ấy của 1 người trưởng thành nào lại nhỏ như thế, nhỏ bằng ngón tay út của 1 đứa bé. Không nhịn được, ông bác sỹ cười to lên, anh thanh niên đỏ mặt nói:
“Bác sỹ hứa không được cười rồi mà”
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cười nữa. Thế vấn đề của cậu là gì?”
“Dạ, cái đấy của cháu….bị sưng 3 ngày nay rồi”.
Quá nhiều nhầm lẫn
Ngay sau phẫu thuật, bác sĩ thông báo với bệnh nhân:
- Tôi muốn báo cho anh một tin tuyệt vời, một tin tốt và một tin xấu.
- Tin xấu là gì vậy?
- Chúng tôi đã cưa nhầm cái chân không ung thư của anh.
- Trời! Thế thì còn điều gì tốt lành đây?
- Vâng, hoá ra là anh không bị ung thư, bên chân dự định phải cưa thì sẽ không cần cưa nữa.
- Thì cũng thế thôi, còn tin tuyệt vời?
- Có một tay mua lại đôi giày của anh, hắn đặt giá rất hời!