Đếm cũng được
Tại hồ bơi, người phục vụ niềm nở:
- Mời ông đeo chiếc mũ bơi này vào.
- Vớ vẩn, đầu tôi hói nhẵn thín, chỉ còn vài sợi tóc, muốn đếm còn được, cần gì mũ bảo vệ.
- Nhưng đeo mũ bơi, người ta sẽ không đếm được tóc của ông.
Khuyết điểm
Thầy giáo đánh thức Tí đang ngủ gật.
- Thầy giáo: Tí em có biết em mắc khuyết điểm gì không?
- Tí: Thưa thầy… ngủ không mắc màn…ạ!
- Thầy giáo: ?!!
Đến đâu?
Trong giờ địa lý, cô giáo hỏi:
- Em nào cho cô biết, nếu ta đào một cái lỗ thật sâu ở lớp học này (ý nói đến tâm trái đất), chúng ta sẽ đi đến đâu?
- Phía cuối lớp học vọng lên tiếng trả lời: Thưa cô, chúng ta sẽ đi đến phòng kỷ luật ạ!
Ngoan ngoãn
David được tặng một con vẹt nhân dịp sinh nhật của mình. Đó là một con vẹt rất đẹp nhưng lại hết sức hỗn láo. Nó chỉ biết nói những câu tục tĩu và không bao giờ chịu nghe theo những lời dạy bảo của David.
- Một ngày kia khi con vẹt văng tục trước mặt mẹ David, không chịu nổi nữa, cậu mở cánh cửa tủ lạnh và tống nó vào trong. Sau một hồi đập cánh loạn xạ, chợt con vẹt im bặt.
- Giật mình, sợ có chuyện gì không hay xảy ra, David vội mở cửa tủ.
- Con vẹt lập tức bay ra và đậu trên vai David nói hết sức lễ phép: "Tôi biết mình đã có thái độ không đúng mực. Tôi hứa từ nay sẽ luôn nghe theo lời anh. Xin anh hãy tha thứ cho tôi".
- Chưa kịp hết ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột này, David lại nghe con vẹt hỏi: "Nếu có thể được, xin hãy cho tôi biết con gà trong tủ lạnh đã mắc tội gì vậy?"
Lần đầu hạ cánh
Máy bay đang hạ cánh, một hành khách tỏ vẻ bồn chồn, cô tiếp viên hỏi:
- Ngài cảm thấy mệt ư?
- À, tôi chịu được... có lẽ do chưa quen.
- Chắc đây là lần đầu tiên ngài đi máy bay?
- Vâng... à không, đây là lần đầu tiên tôi hạ cánh cùng máy bay, tôi là lính dù.
Số khổ
Lấy nhau được ít lâu, nàng mới biết thực ra chồng mình chẳng có tài cán gì.Mọi việc trong nhà, nàng đều một thân gánh vác. Đánh vật với cuộc sống ở thị thành không xong, hai vợ chồng dọn về một làng chài ven biển tìm kế sinh nhai.Chắc vì thiếu kinh nghiệm nên nàng không đánh cá được nhiều như người ta. Cực chẳng đã, nàng khóc lóc với chị hàng xóm:- Chị ơi, có bí quyết gì không chỉ cho em với, nhà em chỉ ăn hại thôi, mình em mưa nắng kiếm ăn mà không đủ. Sức vóc em không thiếu nhưng mỗi tội không biết đánh cá chỗ nào cho được nhiều cả.Chị hàng xóm chép miệng:- Có gì đâu, cứ mỗi sáng dậy, tôi nhìn cái của nợ của lão chông, nó ngoẹo sang hướng nào thì đi đánh cá hướng ấy.Nàng về nhà làm theo, quả nhiên đánh được nhiều cá, đời sống khấm khá dần lên. Được ít hôm, nàng lại chạy sang than thở:- Chị ơi, nhưng có hôm cái của nợ ấy nó chỉ thẳng lên giời, em chẳng biết là nên đi theo hướng nào cả, hu hu, sao em khổ thế...Chị hàng xóm cười khẩy:- Phải gió nhà chị, hôm nào nó dựng đứng lên thế thì ở nhà chứ đi đánh cá làm gì nữa! Rõ là phước nhà chị mà không biết hưởng!
Băng bó cho cái bóng của vết thương
Nhậu xỉn, trên đường mò về nhà anh bợm bị ngã rách mông. Tới nhà, khi thay quần áo, liếc trong gương thấy vết thương, bợm ta cố gắng băng bó, sát trùng cẩn thận. Khi đặt lưng xuống giường, vợ vẫn ngủ say, anh ta yên trí là đã qua được mặt "sư tử Hà Đông" rồi. Đến sáng, bừng tỉnh vì tiếng tru tréo của vợ, bợm hỏi tỉnh queo:
- Có chuyện gì thế?
- Tối hôm qua lại uống rượu xỉn phải không?
- Đâu có!
- Thế ai bôi thuốc đỏ, dán bông băng đầy cánh tủ gương đây!
Nỗi lo nặng kí
Một thanh niên tìm đến địa chỉ rao vặt "Cơ hội nghìn năm có một", được diện kiến một nhân vật đầy ưu tư. Người ấy giải thích:
- Công việc của anh sẽ là gánh vác mọi lo toan của tôi.
- Việc này không dễ! Ông sẽ trả tôi bao nhiêu?
- 20.000 USD để làm mọi nỗi lo của tôi thành nỗi lo của chính anh.
- Tôi sẽ bắt đầu lo cho ông việc gì?
- Kiếm 40.000 USD!
Đãng trí hay không?
Một thương gia đang nằm chờ chết, thều thào đọc chúc thư cho viên luật sư:
- ...Có lẽ cũng phải nghĩ đến các nhân viên của tôi một chút. Hãy chia cho mỗi người phục vụ trên 25 năm nửa triệu USD...
- Luật sư ngạc nhiên: Nhưng hãng của ngài chỉ mới thành lập có 15 năm thôi mà?
- Vị thương gia thở hắt: Vâng, tôi nhớ. Nhưng phải quảng cáo chứ!
Tùy vào khách
Một vị khách hỏi người bán vé nhà hát:
- Vở kịch sẽ kéo dài bao lâu?
- Tùy!...Có khi 2 tiếng, đôi lúc một tiếng... Nhưng thường chỉ độ 30 phút.
- Tôi chưa hiểu?
- À... Chúng tôi cứ diễn đến lúc khách về hết thì thôi.